Lời cảm ơn
Kỷ niệm sinh nhật Hoài Phương
Ngày trở về trường xưa
chuyến bay đầu tiên
Truyền thống
Kỷ niệm Quê hương
Kỷ niệm mái trường
Giao lưu mầm non năng khiếu
Kỷ niệm hè 2012
Chào mừng quý vị đến với Website của Nguyễn Công Hiền.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Bài thơ hay về "Cá Gỗ"

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Công Hiền (trang riêng)
Ngày gửi: 21h:59' 15-01-2009
Dung lượng: 42.0 KB
Số lượt tải: 1
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Công Hiền (trang riêng)
Ngày gửi: 21h:59' 15-01-2009
Dung lượng: 42.0 KB
Số lượt tải: 1
Số lượt thích:
0 người
Cá Gỗ
Nhà thơ Hoàng Trần Cương
Năm tròn bẩy tuổi đầu Theo cha ra Hà Nội Biết con ai bằng cha Đang lập lòe lớp một Cơ quan ở Ngọc Hà Trường mượn Đình Hữu Tiệp Tan học băng về nhà Ôm hơi cha ngủ thiếp Lớp Một trong làng hoa Hương thơm tràn trang vở Cạnh sân xanh bóng nước Ao làng mây trắng qua Cả lớp toàn người Bắc Riêng mình con xứ Nghệ Hay giơ tay thắc mắc Mà giọng thì oang oang Cô giáo nghe không rõ Nhiều khi xuống tận bàn Giọng cô trong như gió Nói chậm cho rõ ràng Ngay buổi học đầu tiên Đã bị nhà trường phạt Đứng úp mặt vào tường Trán bây giờ vẫn rát Bữa ấy đến phiên trực Của nhóm ngồi bàn đầu Con trai trèo lau bảng Con gái xếp ghế bàn Con chỉ cái giẻ lau Nói với hai bạn gái Đưa hộ cái nùi trồi Bạn lại mang mũ đến Chuyện bắt đầu chỉ vậy Cả nhóm ra rửa tay Đằng ấy người mô rứa Nói như Chi-ca-gô Hai bạn cười ngặt nghẽo Tóc đuôi gà cười theo Lại còn nheo cả mắt Lại còn dẩu cả môi Đúng là dân cá gỗ Giẻ lau gọi nùi trồi Đã thế còn hay nói Phát biểu nghe không ra Tức thì con bốc hỏa Không nói cũng không rằng Ngồi giữa đứng bật dậy Gạt phăng bạn xuống ao Con gái không biết bơi Suýt nữa thì chết đuối Cả lớp nháo nhào nhào Như bầy ong vỡ tổ Vốn là con rái cá Của hai bờ sông Lam Con nhào ngay xuống nước Kéo hai bạn lên bờ Trường mời cha đến vội Lo lắng con mò theo Thầy đón cha trước cổng Ngực con trống đổ hồi Không biết cha thưa gì Thầy bắt tay thật chặt Tủm tỉm nhìn con cười Còn dắt tay vào lớp Lớp Một ơi lớp một Thật chẳng hiểu làm sao Hai bạn gái ngã ao Lại chơi thân con nhất Trái sấu non xanh mướt Que kem giờ ra chơi Bạn giấu mang đến lớp Dúi vào tay tớ mời Mỗi lần qua trường cũ Tôi bần thần bờ ao Soi tìm trong bóng nước Đôi bím tóc đuôi gà Về nhà gạn hỏi cha Sự tích chuyện cá gỗ Cha cười hẹn buổi tối Cùng nhau ra vườn hoa Dọc đường níu tay cha Con luôn mồm lục vấn Cặp con toàn sách vở Có con cá nào đâu Xoa đầu con cha kể Tục truyền từ ngày xưa Có ông đồ hay chữ Người xứ Nghệ - quê mình Ông đồ ham học lắm Chữ của làng hết rồi Ông cất đường lên tỉnh Tìm thầy toát mồ hôi Đói cơm còn chịu được Đói chữ thì khổ to Trong làng người già bảo Phải ra thị thành thôi Tìm thuê nơi ở trọ Cùng nhà lắm kẻ giàu Mình áo nâu tráp vá Phận nghèo ăn muối rang Học chữ thì ông giỏi Cái nghèo giấu vào đâu Nằm vắt tay qua trán Suốt đêm ông ôm đầu Hôm sau ông lẳng lặng Mượn trăng khuya làm đèn Lấy một khúc củi nhỏ Ngồi gọt cả màn đêm Thế rồi từ khúc củi Một con cá ra đời Một con cá bằng gỗ To bằng ba ngón tay Ông lật ngang lật dọc Trổ thêm vây thêm vi Con cá trông như thật Nhìn qua chẳng biết gì Lựa một nơi quạnh vắng Xa tít tận ngoài đồng Ông cho rơm bén lửa Và đem cá lên hơ Con cá gỗ được nướng Toàn thân đã rộm vàng Lưng trông như cá chép Bụng lại giống cá tràu Nướng xong đem rang muối Muối mặn bám đầy vây Trông xa tưởng cá ướp Nhìn gần hóa cá kho Thế rồi từ buổi đó Cứ bữa cơm hàng ngày Ông cho thêm nước mắm Bày cá gỗ ra mâm Cơm hết cá vẫn còn Ông toàn chan nước mắm Bạn bè ko ai biết Xong rồi cá vẫn nguyên Cứ mỗi lần ăn xong Nhè lúc ko ai thấy Ông bọc lá chuối khô Giấu cá vào trong tráp Ông ngày càng học giỏi Không còn ai chê nghèo Được ăn cơm với cá Nhà trọ khối người ghen Như cái kim trong túi Lâu ngày cũng lòi ra Rồi một bữa vô tình Bị mọi người phát hiện Hôm ấy ông lơ đãng Hết sạch lá chuối khô Ông vội chạy ra vườn Bỏ cá nằm trên đĩa Bà chủ trọ đi dọn Vô tình đánh rơi mâm Bát đĩa vỡ tung tóe Con cá vẫn cứng đơ Thấy lạ bà nhặt lên Săm soi nhìn kỹ lắm Thì ra con cá gỗ Của ông đồ miền Trung Khe khẽ đặt lên bàn Bà lặng người vào bếp Ông thầy đồ trở lại Trong mắt đầy bóng đêm Từ đó khắp nhà
Nhà thơ Hoàng Trần Cương
Năm tròn bẩy tuổi đầu Theo cha ra Hà Nội Biết con ai bằng cha Đang lập lòe lớp một Cơ quan ở Ngọc Hà Trường mượn Đình Hữu Tiệp Tan học băng về nhà Ôm hơi cha ngủ thiếp Lớp Một trong làng hoa Hương thơm tràn trang vở Cạnh sân xanh bóng nước Ao làng mây trắng qua Cả lớp toàn người Bắc Riêng mình con xứ Nghệ Hay giơ tay thắc mắc Mà giọng thì oang oang Cô giáo nghe không rõ Nhiều khi xuống tận bàn Giọng cô trong như gió Nói chậm cho rõ ràng Ngay buổi học đầu tiên Đã bị nhà trường phạt Đứng úp mặt vào tường Trán bây giờ vẫn rát Bữa ấy đến phiên trực Của nhóm ngồi bàn đầu Con trai trèo lau bảng Con gái xếp ghế bàn Con chỉ cái giẻ lau Nói với hai bạn gái Đưa hộ cái nùi trồi Bạn lại mang mũ đến Chuyện bắt đầu chỉ vậy Cả nhóm ra rửa tay Đằng ấy người mô rứa Nói như Chi-ca-gô Hai bạn cười ngặt nghẽo Tóc đuôi gà cười theo Lại còn nheo cả mắt Lại còn dẩu cả môi Đúng là dân cá gỗ Giẻ lau gọi nùi trồi Đã thế còn hay nói Phát biểu nghe không ra Tức thì con bốc hỏa Không nói cũng không rằng Ngồi giữa đứng bật dậy Gạt phăng bạn xuống ao Con gái không biết bơi Suýt nữa thì chết đuối Cả lớp nháo nhào nhào Như bầy ong vỡ tổ Vốn là con rái cá Của hai bờ sông Lam Con nhào ngay xuống nước Kéo hai bạn lên bờ Trường mời cha đến vội Lo lắng con mò theo Thầy đón cha trước cổng Ngực con trống đổ hồi Không biết cha thưa gì Thầy bắt tay thật chặt Tủm tỉm nhìn con cười Còn dắt tay vào lớp Lớp Một ơi lớp một Thật chẳng hiểu làm sao Hai bạn gái ngã ao Lại chơi thân con nhất Trái sấu non xanh mướt Que kem giờ ra chơi Bạn giấu mang đến lớp Dúi vào tay tớ mời Mỗi lần qua trường cũ Tôi bần thần bờ ao Soi tìm trong bóng nước Đôi bím tóc đuôi gà Về nhà gạn hỏi cha Sự tích chuyện cá gỗ Cha cười hẹn buổi tối Cùng nhau ra vườn hoa Dọc đường níu tay cha Con luôn mồm lục vấn Cặp con toàn sách vở Có con cá nào đâu Xoa đầu con cha kể Tục truyền từ ngày xưa Có ông đồ hay chữ Người xứ Nghệ - quê mình Ông đồ ham học lắm Chữ của làng hết rồi Ông cất đường lên tỉnh Tìm thầy toát mồ hôi Đói cơm còn chịu được Đói chữ thì khổ to Trong làng người già bảo Phải ra thị thành thôi Tìm thuê nơi ở trọ Cùng nhà lắm kẻ giàu Mình áo nâu tráp vá Phận nghèo ăn muối rang Học chữ thì ông giỏi Cái nghèo giấu vào đâu Nằm vắt tay qua trán Suốt đêm ông ôm đầu Hôm sau ông lẳng lặng Mượn trăng khuya làm đèn Lấy một khúc củi nhỏ Ngồi gọt cả màn đêm Thế rồi từ khúc củi Một con cá ra đời Một con cá bằng gỗ To bằng ba ngón tay Ông lật ngang lật dọc Trổ thêm vây thêm vi Con cá trông như thật Nhìn qua chẳng biết gì Lựa một nơi quạnh vắng Xa tít tận ngoài đồng Ông cho rơm bén lửa Và đem cá lên hơ Con cá gỗ được nướng Toàn thân đã rộm vàng Lưng trông như cá chép Bụng lại giống cá tràu Nướng xong đem rang muối Muối mặn bám đầy vây Trông xa tưởng cá ướp Nhìn gần hóa cá kho Thế rồi từ buổi đó Cứ bữa cơm hàng ngày Ông cho thêm nước mắm Bày cá gỗ ra mâm Cơm hết cá vẫn còn Ông toàn chan nước mắm Bạn bè ko ai biết Xong rồi cá vẫn nguyên Cứ mỗi lần ăn xong Nhè lúc ko ai thấy Ông bọc lá chuối khô Giấu cá vào trong tráp Ông ngày càng học giỏi Không còn ai chê nghèo Được ăn cơm với cá Nhà trọ khối người ghen Như cái kim trong túi Lâu ngày cũng lòi ra Rồi một bữa vô tình Bị mọi người phát hiện Hôm ấy ông lơ đãng Hết sạch lá chuối khô Ông vội chạy ra vườn Bỏ cá nằm trên đĩa Bà chủ trọ đi dọn Vô tình đánh rơi mâm Bát đĩa vỡ tung tóe Con cá vẫn cứng đơ Thấy lạ bà nhặt lên Săm soi nhìn kỹ lắm Thì ra con cá gỗ Của ông đồ miền Trung Khe khẽ đặt lên bàn Bà lặng người vào bếp Ông thầy đồ trở lại Trong mắt đầy bóng đêm Từ đó khắp nhà
 







Tâm sự và để lại lời nhắn bạn nhé